Tiếp sức người Thầy
Thầy vào nghề dạy học cách đây đã lâu lắm, đến nay hơn 30 năm, và thầy nhập nghề một cách giản dị, đúng “truyền thống” ngày xưa: nhà nghèo học hết lớp 12, vậy là thầy đi học ba tháng ngành sư phạm về làm thầy giáo.
Họ dạy học nhưng không có trường lớp, không thuộc biên chế ngành giáo dục. Và họ cũng không biết đến cảm giác nghỉ hè hay thưởng tết.
Đã nhiều lần con đặt bút viết về những người thầy của mình, nhưng rồi con chợt nhận ra con quá vô tâm khi con chưa từng nói lời cám ơn với 1 người thầy đã, đang và sẽ suốt đời ở bên cạnh con. Người đó chính là mẹ đấy, mẹ ạ!
Con đường đất vào ấp Nước Trong xã Thuỷ Đông, huyện Thạnh Hoá, tỉnh Long An những ngày này không chìm trong nước như mùa lũ nhưng đầy bụi mù. Cứ cách vài trăm mét, một chiếc cầu cây lại cheo leo vắt qua dòng kênh. Dọc hai bên đường, những ruộng đất phèn đầy cỏ năng và cây lác... Dù vậy, ở nơi thiên nhiên khắc nghiệt này, có những thầy cô giáo vẫn tình nguyện ở lại mang chữ về cho trẻ em vùng sâu.
Mang chữ về Đồng Tháp Mười
Tôi đã trải qua một cuộc trò chuyện đẫm nước mắt. Nước mắt lăn tròn trên má đứa con trai mới sáu tuổi. Nước mắt chảy dài trên mặt người mẹ. Nước mắt lăn ra từ con mắt hỏng khi chị mới chào đời…
Hạnh phúc mỉm cười
More Articles...
Page 1 of 3
Tiếp sức người thầy