Monday, May 21st

Last update:07:15:44 PM GMT

Chọn Nghề: Nghề nghiệp Tiếp sức người thầy Tiếng nói trái tim

Tiếng nói trái tim

E-mail Print PDF

Cứ 5 giờ sáng, người dân khu vực đường Hoàng Diệu, quận 4, TP.HCM lại bắt gặp một phụ nữ gầy gò đi bộ về hướng cầu Calmette. Không giống công nhân, cũng không giống người buôn gánh bán bưng phải ra chợ sớm, trông cô như một nữ tu. Mái tóc bạc phơ. Chiếc áo vải trắng giản dị. Cặp mắt kính dày không che giấu được ánh mắt đầy ưu tư. Đó là cô Lê Thị Thu Xương – giáo viên câu lạc bộ Khiếm thính TP.HCM.

Thời trẻ, cô Thu Xương là giáo viên mẫu giáo. Năm 33 tuổi, đột nhiên cô bị tắt tiếng. Cô hồi tưởng: “Ngày ấy, trên đường đi khám bệnh về, em gái Xương vừa chở chị vừa khóc. Đến nhà, Xương lại thấy mẹ chuẩn bị một phần ăn chay cho cả nhà. Gia đình Xương chưa bao giờ như thế. Xương hiểu sức khoẻ mình có vấn đề nghiêm trọng. Sau đó ít lâu, Xương bị mất tiếng vĩnh viễn do căn bệnh ung thư thanh quản. Trường buộc thôi việc. Và cũng từ đó, Xương bắt đầu làm quen với cuộc sống mới”.

298027e66619de8c238a95ba75dd56a8
Cô Xương và lớp học khiếm thính của mình

Vượt qua nỗi đau

Căn nhà nhỏ xíu trong xóm lao động nghèo ở quận 4 giờ càng ngột ngạt hơn. Em cô vừa mất trong một tai nạn. Đau thương chưa dứt, cô lại mang bệnh và trở thành gánh nặng của gia đình. Có lần, người phụ nữ ấy định quyên sinh, nhưng tình thâm của những người thương yêu đã giữ cô ở lại. Biết mình không thể chối từ cuộc sống, dù cuộc sống ấy có đau đớn, có vất vả, có nghiệt ngã trăm bề, cô bắt đầu tập sống những ngày mới. Không nói được, không đi xe được, người phụ nữ ấy lội bộ từ trung tâm thành phố đến các ngõ hẻm để xin việc, bắt đầu từ những công việc đơn giản như quét dọn, giữ trẻ, cân mứt đến đánh máy thuê. Tháng đầu tiên cầm đồng lương của một người tạp vụ, cũng là lần đầu cô nhìn thấy giọt nước mắt của ba. Ông khóc: “Con ơi con, cả đời ba cực khổ nuôi con lớn, cho con ăn học để thành giáo viên, đâu để con đi quét rác!” Cô an ủi ông bằng nụ cười.

Kể lại chuyện cũ, đôi mắt cô giáo ngân ngấn nước. Thấm thoát đã hai mươi năm trôi qua. Ba mẹ cũng lần lượt ra đi. Mấy đứa em đã có gia đình riêng, cô vẫn lủi thủi một mình. Sáng sớm, cô trở dậy đi bộ tới một văn phòng cao ốc ở Phú Nhuận để quét dọn, tối lại trở về trong căn nhà của người em gái. Lúc cô đơn, cô lại đem kim, chỉ ra đan móc những con thú xinh xinh, vừa kiếm thêm thu nhập vừa để vơi nỗi buồn. Những ngày cuối tuần, cô càng bận rộn hơn với công việc một giáo viên ở câu lạc bộ Khiếm thính.

Lớp học không tiếng nói

Sáng chủ nhật, một lớp học ở trường tiểu học Lý Nhơn, quận 4 không còn chỗ ngồi. Năm mươi học viên chen chúc trong một căn phòng nhỏ. Cô giáo Thu Xương đang cố gắng truyền tải đến học viên những câu chuyện bằng động tác bàn tay và khẩu hình. Không tìm được lớp học ổn định, cô đã mượn căn phòng này vào ngày học sinh nghỉ để làm nơi giảng dạy. Hơn mười năm qua, cô Xương không nhận đồng lương nào từ công việc dạy cho người khiếm thính. Thế nhưng, được đứng trên bục giảng chính là niềm hạnh phúc giúp cô giáo ấy sống tràn đầy nghị lực trong những năm tháng câm lặng của cuộc đời. Cô tâm sự: “Xương may mắn chỉ mất đi tiếng nói chứ không mất thính giác. Nhiều năm qua, một người Mỹ tốt bụng đã tặng một chiếc máy mà mỗi lần muốn nói, đặt nó lên dây thanh quản là có thể trò chuyện được. Xương may mắn hơn nhiều người lắm, nên nghĩ cần san sẻ những điều mình biết với những người bất hạnh hơn. Sau một thời gian mình đi dạy, nhiều bạn đã biết chữ, đã viết được tên, Xương mừng lắm. Giờ đây, phải tập cười và mang đến nụ cười cho mọi người. Nếu hồi xưa biết cười sớm hơn, chắc tóc Xương không trắng như bây giờ!”.

Cô giáo ấy lại mỉm cười, nhẹ như một làn gió. Để có nụ cười ấy, người phụ nữ này đã phải dốc hết nghị lực để sống và yêu thương. Bởi với căn bệnh ung thư và lao phổi mà cô đang mang, không biết sự sống cô kéo dài đến khi nào. Thế nhưng, với cô, ngày nào còn sống là còn làm việc, còn đến lớp là còn lạc quan và yêu thương. Ngay cả ước mơ cuối đời cũng nhân hậu như chính những gì cô giáo này tặng cho cuộc sống: “Người khiếm thính không nhận được âm thanh của cuộc sống nên họ tiếp thu rất chậm. Đa phần họ bị mù chữ. Xương ước mơ có một cái máy chiếu để mỗi lần lên lớp, học viên dễ tiếp thu hơn. Đó cũng là tài sản của câu lạc bộ, để sau này nếu Xương chết đi, những người khác cũng có phương tiện để dạy cho các bạn”.

Cô lại chào chúng tôi bằng nụ cười hiền từ, mái tóc bạc phơ được bới củ tỏi gọn gàng đẹp như hình ảnh của bà tiên trong những trang truyện cổ tích. Và mỗi sớm mai, bà tiên ấy lại đi bộ những chặng đường dài, lại làm công việc tạp vụ để nhận 500.000 đồng mỗi tháng.

Mong các bạn cùng chung tay để ước mơ có chiếc máy chiếu cho lớp học khiếm thính của cô giáo Lê Thị Thu Xương thành hiện thực, và để cô có điều kiện chữa trị bệnh để kéo dài sự sống. Mọi đóng góp xin gửi về địa chỉ: báo SGTT, 25 Ngô Thời Nhiệm, phường 6, quận 3, TP.HCM, 39307825, email: This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it


Related news items:
Newer news items:
Older news items: